Skip to content

Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học

May 22, 2011

Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học

Không có tiền, tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí để đăng ký học thêm tiếng Anh, mơ một ngày được đi du học.

Tuổi thơ tôi gắn liền với đòn roi, với mùi chua cay của rượu và mùi hôi của khói thuốc. Tất cả đều xuất phát từ bố tôi. Ông không có công ăn việc làm ổn định, suốt ngày chỉ rượu chè rồi chửi mắng vợ con. Mọi gánh nặng gia đình vì thế đều dồn hết lên đôi vai gầy của mẹ.

Tôi vẫn còn nhớ như in tối hôm đó, ba mẹ con tôi đã chạy thật nhanh ra khỏi nhà để thoát khỏi bố, thoát khỏi sự tủi cực đau đớn cả về mặt thể xác lẫn tinh thần mà bao năm qua mẹ con tôi đã phải chịu đựng. Năm ấy tôi mười tuổi, bố mẹ tôi chia tay…

Tôi và chị gái được gửi về quê ngoại, còn mẹ vẫn tiếp tục ở lại Hà Nội đi làm, cuối tuần tranh thủ về thăm chúng tôi. Có những đêm ốm sốt, tôi thèm lắm một bàn tay của mẹ, chỉ cần một cái sờ trán thôi là tôi cũng thấy đủ lắm rồi.

Mẹ hy sinh vì chúng tôi nhiều lắm, có hôm tận hai giờ sáng mẹ mới về tới Ninh Bình. Xe khách chiều hôm trước mẹ chỉ đủ tiền về tới Phủ Lý. Mẹ định bụng sẽ đạp xe tiếp từ đó về nhà, nhưng ông trời đã không thương mẹ. Xe đạp bị tuột xích giữa đường, mẹ vừa dắt xe vừa khóc…

Hè năm đó mẹ định để chúng tôi nhập học ở quê, nhưng chỉ trước hôm khai giảng đúng một ngày, mẹ đã quyết định đưa chúng tôi quay trở lại Hà Nội mặc dù vẫn chưa biết sẽ ở đâu. Đó cũng là bước ngoặt thay đổi cuộc đời tôi.

Cơ quan mẹ cho mượn tạm một căn phòng nhỏ ở khu nhà kho cỏ mọc um tùm để ở. Với người khác thì nó thấp kém nhưng đối với chúng tôi đó là cả một thiên đường. Hai chị em tôi cố gắng học thật giỏi để mẹ vui. Có những đêm chúng tôi cùng nhìn lên bầu trời, ngắm nhìn những ông sao bé nhỏ mà thầm ước rằng sau này sẽ kiếm được nhiều tiền để đỡ đần mẹ.

Tôi thi đỗ cấp 3 vào khối chuyên Toán – Tin ĐH Khoa học Tự nhiên Hà Nội. Bạn bè cùng lớp với tôi toàn là những nhân tài, họ xuất thân từ những ngôi trường nổi tiếng trên toàn miền Bắc, có lẽ chỉ mỗi mình tôi đi lên từ một ngôi trường làng ngoại thành Hà Nội.

Nửa năm đầu lớp 10 tôi đã bị choáng vì cảm giác không theo kịp các bạn. Họ dường như là những người biết tuốt. Bài nào thầy ra họ cũng làm một cách nhanh chóng, còn tôi cứ mãi loay hoay tìm lời giải. Phải mất một thời gian rất lâu tôi mới bắt kịp nhịp học của các bạn, và chứng tỏ được khả năng của mình.

Năm lớp 11, 12, có nhiều bạn trong lớp tôi đã tìm được những suất học bổng toàn phần ở nhiều nước trên thế giới để sau khi tốt nghiệp họ có thể đi học đại học ngay. Tôi thấy thật thán phục họ. Tôi thấy tự ti và kém cỏi. Học chuyên Tin nhưng thậm chí đến tạo một cái email như thế nào tôi cũng không biết thì làm sao biết tìm học bổng. Tất cả tài sản mà tôi có là một chiếc máy tính 486 cũ mà mẹ tôi mang từ cơ quan về, cũng chẳng có điều kiện mà tiếp xúc với Internet.

Nhìn các bạn tôi thấy thèm được như họ, và tôi ước mơ được đi du học… Nhưng ước mơ đó có quá xa vời khi từng bữa cơm hàng ngày mẹ vẫn phải chắt chiu tiết kiệm. Tôi chỉ biết, tôi đã theo đuổi giấc mơ ấy trong suốt năm năm tiếp theo của tuổi trẻ.

Tôi bắt đầu nhận ra mình cần phải học tốt tiếng Anh. Nhưng mà lấy tiền đâu ra để học? Tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe đạp, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí. Nhưng tất cả vẫn không thể đủ để tôi có thể đăng ký một khóa học tiếng Anh tốt. Năm nào số tiền tôi kiếm được cũng chỉ đủ học Streamline hoặc Headway buổi tối.

quan tra
Quán nước vỉa hè đã cho tôi nhiều trải nghiệm thú vị, giúp tôi trưởng thành hơn. Ảnh minh họa: Tiến Dũng.

Tuy chưa đạt được mục tiêu, nhưng tôi thấy mình trưởng thành hơn, tự lập hơn, và quan trọng hơn là thời gian đi làm tôi đã có dịp được tiếp xúc với những con người thú vị. Đó là bác Khôi lùn xe ôm đầu ngõ một mình nuôi hai con học đại học, là cô hàng đại lý cho tôi nợ tiền khi tôi chưa đổi được tiền lẻ cho khách, là anh chàng tôi không nhớ rõ tên tối nào cũng ngồi uống nước quán tôi chỉ để chờ đón vợ đi làm về. Tôi thấy cuộc đời ngoài kia vẫn còn nhiều điều hạnh phúc lắm.

Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi và mẹ cùng đi dự một buổi hội thảo du học mà các anh chị Việt Nam từ Mỹ về chia sẻ kinh nghiệm và nói chuyện. Buổi hội thảo ngày hôm đó thực sự đã tạo ra một động lực rất lớn đối với tôi, càng làm tôi quyết tâm theo đuổi con đường du học. Thấy tôi mê quá, ngay ngày hôm sau mẹ cọc cạch xe đạp chở tôi lên một trung tâm trên phố để đăng ký học tiếng Anh. Vừa vào tới nơi, nhìn thấy tiền học phí một khóa ít nhất 100$ thì ngay lập tức tôi bảo mẹ quay về với lý do: “Con không thích học tiếng Anh nữa”.

Sau đó tôi thi đỗ vào ĐH Bách khoa Hà Nội, không lâu sau, tôi nhận được một suất học bổng toàn phần sang Thượng Hải học. Lúc này tôi đã nghĩ rất đơn giản rằng sang đó mình sẽ có cơ hội được học thêm tiếng Anh. Tuy nhiên, sang tới nơi chúng tôi đã phải học đuổi một khóa tiếng Trung trong vòng 3 tháng để đủ điều kiện về ngôn ngữ. Vì có ít thời gian nên dù được nhận vào học nhưng năm đầu tôi học khá vất vả vì có nhiều từ vựng không biết. Tôi còn nhớ có những hôm thi mà đến đọc đề thi tôi cũng không hiểu hết, phải phán đoán khá nhiều.

Sang năm hai, tôi học hành vào guồng hơn. Lúc này tôi bắt đầu quay trở lại với giấc mơ du học ngày xưa của mình. Để củng cố lại vốn tiếng Anh ít ỏi, tôi bắt đầu đăng ký những lớp cơ bản nhất ở trường, mỗi kỳ học một level từ thấp lên cao. Tôi cứ duy trì như vậy và điểm tiếng Anh cũng theo thời gian cao dần lên. Lúc này tôi nghĩ đến việc phải thi lấy chứng chỉ tiếng Anh quốc tế IELTS thì mới có cơ hội đi học tiếp Master ở các nước nói tiếng Anh khác. Tôi bắt đầu tìm cách để có thể đăng ký lớp học IELTS ở Thượng Hải, nhưng vấn đề mấu chốt, đeo đuổi tôi vẫn là tiền không có.

Học bổng chỉ đủ sống, tôi cũng không muốn đặt gánh nặng này lên vai mẹ. Lúc này ở Thượng Hải có một chương trình học bổng của chính phủ dành cho sinh viên quốc tế, nếu được học bổng này thì việc học và thi IELTS của tôi không thành vấn đề. Tôi hăm hở rồi nộp hồ sơ, nhưng sau bao ngày chờ đợi, tôi trượt. Thất vọng, chán chường nhưng tôi không dễ dàng bỏ cuộc như thế. Tôi bắt tay làm lại từ đầu, chăm học hơn, ít chơi hơn, mục tiêu trước mắt là đạt được học bổng kia, để bước tiếp trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.

Đúng một năm sau, tôi thành công. Tôi dùng toàn bộ số tiền có được để ôn luyện và đăng ký thi IELTS. Trong vòng 5 tháng liền tôi hầu như không có một ngày nghỉ. Tôi phải học cách sắp xếp thời gian hợp lý nhất để vừa đáp ứng được bài vở trên lớp, vừa có thời gian ôn thi IELTS, vừa có thời gian quan tâm tới gia đình và người yêu. Ngày nhận kết quả, tôi đã vỡ òa trong niềm vui sướng khi biết mình đã đạt IELTS 7.0. Chặng đường thứ nhất coi như đã kết thúc, tôi lại bước tiếp những bước cuối cùng trên hành trình chinh phục giấc mơ của mình: nộp hồ sơ xin học bổng Master.

Có những lúc tôi hết sạch tiền vì đã dùng tất cả cho những bộ hồ sơ. Tôi và cậu bạn cùng nhà đã có những bữa cơm chỉ có hai củ cà rốt để ăn, rồi rất nhiều lần phải muối mặt đi vay mọi người. Mỗi lần gọi điện về nhà tôi đều giấu mẹ vì tôi không muốn tóc mẹ phải bạc thêm.

Cuộc đời đã không phụ những cố gắng không mệt mỏi của tôi. Cuối cùng tôi đã thực hiện được giấc mơ của mình khi liên tiếp nhận được ba suất học bổng toàn phần tại châu Âu. Giờ tôi đang ngồi ở Amsterdam, thủ đô của xứ sở hoa Tulip xinh đẹp để viết những dòng tâm sự này.

Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của bản thân để các bạn có thêm niềm tin và ý chí tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình. Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thành công, vì cuộc sống sẽ không bao giờ phụ lòng những người cố gắng và nỗ lực hết sức mình đâu.

Advertisements

Aroma of coffee profits lures Vietnam farmers

April 22, 2011
tags:

Like many farmers in Son La, a remote mountainous province in north-west Vietnam, Lo Van Dinh never drinks coffee. But growing the beans has changed his life.

He still lives in one of the traditional one-room wooden houses favoured by the Black Tai, an ethnic group from this region. However, by switching from sugar cane to arabica coffee four years ago, he has more than doubled his income, allowing him to spruce up his home – buying beds, a satellite TV dish and a motorcycle for the first time.

“Sugar cane requires a lot of effort but the profits are very small,” says Mr Dinh, who earned about 170m Vietnam dong ($8,200) last year from less than one hectare of arabica. “This year I will dare to invest more and grow more arabica as I have seen the benefits despite my initial worries.”

Mr Dinh is one of a small but growing number of Vietnamese farmers producing the high quality coffee beans beloved of espresso connoisseurs.

Since the early 1990s, Vietnam has become the world’s second-biggest coffee producer after Brazil. But most of the 1.2m tons of coffee Vietnam produced last year – earning the country $1.8bn – were low-grade robusta beans that ended up in cheap, generic instant coffee in the US, Europe, Japan and China.

While Vietnam is the world’s biggest exporter of robusta, it still lags behind small growing nations such as El Salvador, Kenya and Papua New Guinea in arabica production.

With stronger-flavoured arabica beans selling for more than double the price of robusta, Vietnamese officials want farmers to grow more of the former.

Arabica beans are now approaching a 34-year high of nearly $3 a pound because of supply disruptions in Colombia, the world’s top arabica producer. Plentiful robusta supplies mean the price difference between the two beans is a near record. This is part of a wider push to increase the quality and value of agricultural exports asthe government strives to put the economy on a stable growth path.

However, switching to arabica is not straightforward: the high quality beans require a particular kind of soil and weather to develop. They are also more vulnerable to bad weather and diseases, something other countries that have attempted a switch, including Indonesia and Ivory Coast, learnt the hard way.

But Vietnam producers are still optimistic. “After the ups and downs of the last decade, the Vietnamese coffee industry has learnt vital lessons and started to grow coffee with more focus on stable development,” says Nguyen Van An, chairman of Thai Hoa, Vietnam’s biggest arabica exporter. “As part of that shift we want to grow more arabica.”

The government and industry want to expand the area under arabica cultivation from 40,000 ha, about 6 per cent of the coffee production area, to 100,000 ha over the next five years, says Mr An.

“The Vietnamese have been getting better at working out where to grow arabica and they have good potential if they want to do it,” says Jens Nielsen, director of Oriental Coffee & Commodities, a trading house based in Singapore.

In Vietnam, arabica grows best at higher altitudes, such as in Son La, where Thai Hoa is leading the drive to increase production. Mr An admits that Vietnam’s arabica potential is limited by a lack of land at high altitudes and difficulties securing financing.

Luong Van Tu, chairman of the Vietnamese coffee industry body, says the agriculture ministry is drafting a policy that will allow foreign coffee groups to invest in plantations, rather than just buying beans from middlemen.Farmers’ delight

Analysts remain sceptical.

“There’s a lot of rhetoric about quality, but the reality is going to be quantity for a very long time,” says Sarah Grant, an anthropologist who is conducting academic research on Vietnam’s main coffee growing region, the Central Highlands.

“There’s still a huge market for really low grade coffee and Vietnam is the best producer of bad coffee in the world.”

A move to arabica would involve a barren period when smallholders would not be producing any coffeeand there is little incentive for them to take such a big risk. Some have already switched back to Robusta because the latter is easier to grow, she adds.

In fact, some in the Central Highlands are even switching back from Arabica to Robusta in the Central Highlands’ province of Lam Dong because the local Robusta varieties are easier to grow, she says.

Whichever coffee they grow, producers could boost returns by improving picking and processing methods, Mr Nielsen says. “Vietnamese farmers are doing a tremendous job to get high yields but the next stages are too often wasted,” he says.

By taking longer over the picking process to ensure they select more of the fully formed red coffee cherries and less of the more bitter green cherries, he believes farmers could earn an additional $50-$1.

Hịch khoa học công nghệ

April 17, 2011
tags: ,
(Tamnhin.net) – Đọc bài “Hịch khoa học công nghệ” thì trái tim của chúng ta thấy ấm lên nhiều và tin rằng xung quanh chúng ta vẩn còn nhiều trí thức yêu nước. Họ sống ẩn dật, lao động nghiêm túc, không tên tuổi … nhưng trái tim họ vẫn đang làm nóng lên hàng vạn trái tim khác!

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:

Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:

Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ …
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta,
Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:

Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên

“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?

Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,

Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn chưa thoát nghèo
Tài giỏi thông minh, sao vẫn còn lạc hậu

Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:

Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:

Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

Hịch của Khoa học Đại vương Trần Công Nghệ

Làm việc với người Việt

April 16, 2011

Chào các bạn,

Là người nước ngoài, tìm hiểu văn hóa bản địa để hòa nhập là chuyện đương nhiên. Nhưng người Việt chúng ta cũng có nhu cầu tìm hiểu về văn hóa Việt, nhất là những người có nhiều trải nghiệm ở nước ngoài, va chạm với nhiều nền văn hóa khác nhau.

Một du học sinh hoặc một Việt kiều, sống ở nước ngoài nhiều năm, sẽ đứng trước một bài toán khó: sống ở nước ngoài đã quen (hơn nữa là thích) cách làm việc của họ rồi, làm thế nào để quen được với cách làm việc của người Việt mình đây. Đây cũng là một câu hỏi của chính bản thân mình.

Làm việc với người Mỹ chẳng hạn, sẽ cực kì dễ chịu khi mà mình biết một số nguyên tắc của họ: đúng giờ, tôn trọng tính cá nhân, tôn trọng công việc nhóm, hướng tới kết quả (result-oriented), suy nghĩ tích cực (không mấy khi phàn nàn mà luôn nhìn thấy cái tốt, tích cực trong mọi vấn đề), hài hước (nhưng không nói chuyện bậy). Người Mỹ thẳng thắn, không bao giờ để bụng chuyện gì, nói xong là thôi. Thậm chí đồng nghiệp cùng công ty hoặc nhóm làm việc có thể cãi nhau như hai kẻ thù không đội trời chung, ấy thế mà xong việc ngày mai lại “Hi, how are you” và rủ nhau đi uống cà phê như thường.

Nếu ai đã quen và tôn trọng cách làm việc này rồi, khi quay trở lại làm việc với một người Việt Nam sẽ cảm thấy rất khó khăn. Khác hoàn toàn với cách ứng xử “expressive” của người Mỹ, người Việt thường tránh đưa ra quan điểm một cách công khai và cũng hay cả nghĩ. Trong khi người Mỹ nói “Tôi không ăn món này. Món này không hợp với tôi” là hoàn toàn theo nghĩa đen, nhưng người Việt lại hiểu là “Ồ, ông này nói vậy chắc giận mình rồi” hay là “Thôi chết rồi, ổng chê mình nấu ăn dở đây mà”. Nếu một người Việt cũng nói câu nói đó thì tùy văn cảnh chúng ta có thể có nhiều cách hiểu khác nhau. Việc hiểu trúng ý người nói phụ thuộc rất nhiều vào sự nhạy bén của người nghe.

Mình có nhiều lần gửi email kêu gọi đóng góp ý kiến trong nhóm mà chờ mãi không thấy ai trả lời, mặc dù đó là một công việc chung quan trọng. Làm nhiều lần mình phát hiện ra là người Việt mình không thích đưa ý kiến công khai, nên đôi khi việc hỏi ý kiến một cách publicly thường ít nhận được hưởng ứng. Trong khi nếu gọi điện hỏi và nhờ sự giúp đỡ của từng cá nhân thì người Việt lại rất sẵn sàng, mặc dù hơi tốn công sức một chút :) . Người Việt giờ giấc “cao su”, cho nên nếu muốn hẹn 7 giờ đúng thì cũng không có gì ngại khi nói 7 giờ kém 15 thậm chí 6 giờ rưỡi :) . Nhưng người Việt cũng có rất nhiều điểm hay, nhất là tính thương người, nhiệt tình và dễ gần. Người Việt mình thích chia sẻ và quan tâm tới mọi người. Người Việt mình luôn coi những người hàng xóm, đồng nghiệp là những bạn thân thiết và sẵn sàng giúp đỡ nhau mọi lúc.

Văn hóa Việt hay Mỹ thì cũng đều có cái hay để học và cái dở gây khó chịu. Thật không dễ để có thể dung hòa cả hai phong cách sống và làm việc khác nhau. Tuy vậy, mình nhận thấy rằng không nhất thiết phải từ bỏ những điều hay mà mình đã học được từ nền văn hóa khác, nhưng cũng không nên áp dụng chúng một cách cứng nhắc.

Về cơ bản, người Việt thích được quan tâm, không muốn thể hiện quan điểm công khai, ít sáng tạo nhưng chịu khó. Người Việt có tinh thần dân tộc cao nên các ý tưởng mang tinh thần dân tộc sẽ rất được hưởng ứng. Văn hóa “cảm ơn” của người Mỹ nếu áp dụng thường xuyên sẽ bị cho là quá khách sáo, nhưng quen rồi thì mọi người cũng hiểu ra cái tâm của người nói là họ thấy muốn cảm ơn thực sự. Ngoài ra cách giao tiếp rõ ràng thẳng thắn nhưng lịch sự của người Mỹ cũng tỏ ra khá hiệu quả, dễ tạo được môi trường làm việc tích cực.

Và như  các thảo luận của chúng ta trên Đọt Chuối Non lâu nay, một điều rõ ràng là văn hóa nào đi nữa thì tôn trọng, yêu thương, và độ lượng sẽ là chìa khóa giúp chúng ta có được những người bạn và những đồng nghiệp chân thành.

Chúc các bạn một ngày vui :) .

Hoàng Khánh Hòa

Xem thêm các comments ở: Làm việc với người Việt

“An evening with Maya Angelou” at Missouri-Columbia

April 15, 2011

Before Hoa left for her Chicago, as a surprise, she bought me a ticket to see Ma…ya Angelou on Thursday evening 🙂 Thank you, Hoa!

So there I went, seeing one of the greatest American poet of our times. The curtain drawn out and before me was Maya Angelou. She was tall !

Mrs. Angelou shared her life stories, inspiration and encouragement. To it all, I saw that she is pretty strong in character and in health, too 🙂

She was 83! And she is active and updates her facebook page by herself 🙂 Wow!

One of her favorite quote is: “I am a human being, nothing human can be alien to me”. She encourages everybody to think and internalize that saying. I found one of her quote on this:

“I am a human being, nothing human can be alien to me…

“If a human being dreams a great dream, dares to love somebody; if a human being dares to be Martin King, or Mahatma Gandhi, or Mother Theresa, or Malcolm X; if a human being dares to be bigger than the condition into which she or he was born—it means so can you. And so you can try to stretch, stretch, stretch yourself so you can internalize, ‘Homo sum, humani nil a me alienum puto. I am a human being, nothing human can be alien to me.’ That’s one thing I’m learning.”

– Dr. Maya Angelou

At the end, she recites her poem “A brave and startling truth” for the audience.

Maya Angelou reciting a poem

Sharing stories

Allergy: recommend no alcohol

April 13, 2011

The Claim: Alcohol Worsens Allergies

Studies have found that alcohol can cause or worsen the common symptoms of asthma and hay fever, like sneezing, itching, headaches and coughing…. Beer, wine and liquor contain histamine, produced by yeast and bacteria during the fermentation process. Histamine, of course, is the chemical that sets off allergy symptoms. Wine and beer also contain sulfites, another group of compounds known to provoke asthma and other allergy-like symptoms.

It is the allergy season now in the United States, so if you are sensitive to pollen, you should not drink wild 🙂

MC Kỳ Duyên: ‘Hôn nhân không giữ được chân ai’

April 8, 2011
tags:

She is so wise and good.
<<

MC Kỳ Duyên: ‘Hôn nhân không giữ được chân ai’

Qua hai lần đổ vỡ, gương mặt dẫn chương trình nổi tiếng của trung tâm Thúy Nga không còn tin rằng, đám cưới sang trọng hay tờ hôn thú là cái giúp người ta ràng buộc nhau một đời. Với người đàn ông hiện tại, Kỳ Duyên không nghĩ tới chuyện xa xôi, chỉ muốn giữ một mối tình lãng mạn.

Nguyễn Cao Kỳ Duyên là MC nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Cùng với Nguyễn Ngọc Ngạn, Kỳ Duyên đã đứng trên sân khấu gần 25 năm và giữ vị trí độc tôn ở chương trình Thúy Nga Paris By Night. Ảnh: KD.

Khi không đứng trên sân khấu, chị từ bỏ vẻ kiêu sa để làm người đàn bà giản dị gần gũi. Chị khoe vừa ăn phở ở vỉa hè và thấy ngon tuyệt, ngay sau đó lại bảo “chỉ phở gà thôi nhé, phở bò là phải ăn của mẹ Mai, nếu ăn chỗ khác là phạm tội bất hiếu”, rồi cười sảng khoái, trước khi bắt đầu câu chuyện đầy cởi mở.

– Ban đầu, chị theo đuổi nghề luật sư – nghề được xem là rất mốt ở đất Mỹ. Điều gì để chị đột ngột xoay sang công việc làm một MC?

– Tôi nghĩ tới việc chuyển nghề sau khi sinh con đầu lòng. Mỗi khi về nhà, tôi mang theo cả một sự bực bội vì nghề luật sư giống như đi đánh giặc vậy, lúc nào cũng nghĩ tới việc phải làm sao thắng kiện. Nghề luật ở nước Mỹ muốn thành công, một tuần phải bỏ ra ít nhất 70-80 tiếng. Những văn phòng luật sư có cả phòng tắm, phòng ăn để nhân viên nghỉ lại ở đó. Ông chủ tôi, lúc đó đã hơn 70 tuổi, ba lần ly dị, sáng tới sớm nhất, tối về trễ nhất, làm việc tới nỗi sinh ra nghiện rượu vì stress nhiều quá.

Đó không phải là cuộc sống mà tôi muốn. Tôi muốn mình đi làm về chơi với con, cảm thấy vui vẻ. Điều buồn cười nhất là khi tôi nói không muốn làm luật nữa, ông chủ dắt tôi đi khắp văn phòng, sang cả những văn phòng luật bên cạnh và tuyên bố: Đây là người luật sư thông minh nhất vì cô ấy dám bỏ nghề lúc cô ấy còn trẻ.

– Phải chăng, công việc luật sư cũng góp phần làm tan vỡ cuộc hôn nhân đầu tiên của chị?

– Thật ra, nó không ảnh hưởng gì. Chỉ là hai vợ chồng không còn hợp với nhau. Những người phụ nữ Việt Nam truyền thống thường cho rằng, mình có trách nhiệm nín nhịn để níu giữ hạnh phúc và người đàn bà đã ly dị bị coi như có một vết nào đó trong “lý lịch cuộc đời”. Xã hội Mỹ thì khác, tỷ lệ ly hôn hơn 50%, và ngay cả khi đã qua một, hai đời chồng, mình vẫn có thể gặp những người rất đàng hoàng. Thành ra tôi nghĩ, đó không phải là vấn đề lớn. Đối với tôi, chuyện quan trọng nhất là mình sống thật với mình, cảm thấy hạnh phúc và đừng làm hại ai.

– Mẹ chị, người đàn bà cũng từng đi qua một lần lỡ dở, cho chị lời khuyên gì trong trường hợp này?

– Mẹ ngược lại với tôi. Bà rất cổ điển. Ngày xưa, khi thấy mẹ không hạnh phúc, chính tôi là người hối thúc mẹ nên đi tìm cuộc sống mới. Sau khi tôi ly dị, có một lần tôi vô tình nghe mẹ nói chuyện điện thoại với một người bạn. Bà nói: “Trời ơi, chả nhẽ mình khuyên con mình ly dị, nhưng thấy nó bước ra rồi, mình mừng cho nó”. Mẹ là người sống bên cạnh tôi, bà chứng kiến sự bất hòa trong mối quan hệ giữa tôi và người chồng đầu. Có lần bà kể: “Mỗi lần con đi show, mẹ đều đi đón thay vì chồng con. Lúc con đang có bầu đứa thứ hai lại đi nguyên một tour về, mẹ vừa lái xe vừa khóc nhưng không nói với con”. Người mẹ nào cũng thương con và chỉ muốn con mình hạnh phúc.

Những ngày này, Nguyễn Cao Kỳ Duyên đang ở Hà Nội. Chị sẽ đảm nhận công việc MC cho live show của ca sĩ Quang Lê, diễn ra tối 4/3 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Hà Nội. Ảnh: Tâm Kem.

– Khi chuyển sang nghề MC, chị cũng đã gần 30 tuổi. Chị gặp những khó khăn gì?

– Thật ra, tôi đã làm MC từ những năm 19-20 tuổi nhưng là làm ở trong trường đại học. Chính điều đó đưa đẩy tôi làm MC cho những video. Tôi thấy sự chuyển tiếp khá nhẹ nhàng. Có lẽ tôi gặp được nhiều may mắn. Nếu khán giả thương tôi, chắc chắn phải từ một điều khác chứ không phải từ tài MC. Người MC đứng trên sân khấu chinh phục khán giả bằng khả năng ăn nói và sắc đẹp, trong khi bên Mỹ, tiếng Việt của tôi ở vào thế yếu vì tôi chưa bao giờ học trường Việt. Ở Hà Nội, tôi càng thấy tiếng Việt của mình hạn chế. Như khi ta đang nói chuyện đây, có nhiều câu văn chương chữ nghĩa tôi không biết bằng đứa con nít 9-10 tuổi. Còn xét về sắc đẹp, thiếu gì những cô hoa hậu mới 20 tuổi, tôi nhìn còn ngưỡng mộ. Đo về tài sắc tôi đều không phải người nổi trội. Khán giả thích chắc tại tôi có một cái duyên và đó là cái trời cho chứ không phải cái mình học được. Một người khác lên tivi nói lộn, nói sai là bị la ó, còn tôi, nhiều khi tôi quên chữ, người ta vẫn lượng thứ.

– Tôi thì cho rằng, một phần sức hấp dẫn còn bởi chị không chỉ là người dẫn chương trình đơn thuần. Trong những đĩa “Thúy Nga Paris By Night”, chị cũng hát và nhảy không kém ai. Sự đa tài của chị có được từ đâu?

– Tôi dám làm tất cả vì tôi không sợ thất bại. Nói chung mình cứ thử xem khả năng đến đâu. Tôi thử không phải hy vọng mình sẽ làm tới tột đỉnh mà thử để học hỏi và sau khi thử, gặp những người làm hay, mình biết thưởng thức hơn. Khi dạy tôi nhảy, anh Nguyễn Hưng có nói: “Em là người tay ngang, không có chuẩn bị gì hết”. Về hát, bạn tôi Lưu Bích nhận xét tôi là người giỏi nhất trong số người tồi, nói cách khác là đứng đầu số ca sĩ karaoke. Khán giả nhìn tôi và nghĩ, cô ấy không phải ca sĩ, hát, nhảy như vậy là ổn rồi. Ngược lại, nếu tôi là dân chuyên nghiệp, họ sẽ chê tôi dở ngay lập tức.

Lối sống của tôi có vẻ hơi thiền học, cái gì cũng trôi chảy nhẹ nhàng. Tôi nhìn mọi việc bằng con mắt rất trung dung, thành ra tôi đi đến cuộc đời này cũng vậy. Có những cái tôi muốn làm nhưng không được thì đối với tôi, đó không phải thất bại nặng nề và ngược lại, những gì tôi làm được cũng không phải thành công quá đáng.

– Người Việt Nam có câu: “ông trời không cho ai tất cả”. Thành công trong sự nghiệp nhưng chị không mấy suôn sẻ chuyện gia đình. Có khi nào chị nghĩ, đây là sự bù trừ?

– Một điều chung khi nói về tôi, ai cũng cho rằng: “Cô này lận đận chuyện tình yêu” vì tôi đã qua hai đời chồng và bây giờ vẫn độc thân, làm single mom. Nhưng như tôi đã nói, tôi có cái nhìn rất trung dung. Nửa ly nước với tôi cũng là nửa ly đầy. Tôi một mình nhưng tôi có sức khỏe. Tôi làm mẹ đơn thân nhưng tôi có khả năng nuôi con và các con tôi ngoan học giỏi. Tôi có cái nghề mà tôi nghĩ là quá sung sướng so với bao nhiêu ngành nghề khác. Tất nhiên, ai chẳng muốn được trọn vẹn hơn, có một gia đình đầm ấm, một người bạn đời ở cạnh mình đến hết cuộc đời? Đàn bà đâu như đàn ông. Đàn ông có thể đang có cuộc sống hạnh phúc nhưng đi ra đường, gặp một cô gái xinh đẹp vẫn nghĩ này, nghĩ nọ, còn đàn bà không bao giờ nhìn anh chàng trẻ tuổi, đẹp trai mà ước họ thay thế chồng mình.

Kỳ Duyên cho biết, chị quý Quang Lê như em nên muốn ở bên động viên anh trong live show xuyên Việt tiền tỷ này. Quang Lê thì cho biết, anh làm live show cho khán giả trong nước như một sự tri ân. Trong live show “Đôi mắt người xưa”, Kỳ Duyên sẽ khiêu vũ một màn Ballroom với Adam Jona – vũ sư quốc tế. Ảnh: Ngọc Trần.

– Khi chia tay người chồng thứ hai là Trịnh Hội, chị thông báo trên trang web của mình bằng một bài viết đầy sự vị tha. Với địa vị là một người của công chúng, có khi nào chị phải kìm nén những cảm xúc thật để cho khán giả thấy những hình ảnh đẹp về mình?

– Phải trả lời thật thì tôi đáp là: Có. Giống như việc tôi đi ăn ở một nhà hàng, người nhân viên làm tôi bực mình, nếu tôi không phải là Nguyễn Cao Kỳ Duyên, có thể tôi đã la mắng anh ta. Nhưng vì là người công chúng, thành ra mình phải kìm chế. Có rất nhiều việc mà tôi nghĩ, nếu là một người bình thường, tôi sẽ có những phát ngôn mạnh hơn.

Riêng chuyện tình cảm, tôi chỉ nghĩ, khi đã xa nhau rồi, mình không nên nói không tốt về người đó. Yêu nhau mà không ở được với nhau, thì xa nhau đừng làm nhau tổn thương.

– Rất nhanh sau cuộc chia tay với chị, Trịnh Hội khoe đám cưới thứ hai trên báo chí. Khi xem những hình ảnh đó, cảm xúc của chị thế nào?

– Tính Kỳ Duyên rất đàn ông. Lúc mình còn ở với nhau, mình cần nói yêu thương, tha thứ, còn lúc đã đi rồi, mình chỉ mong người đó tốt hơn. Tôi không có gì để tức giận. Nếu hai người đang còn đi chung đường với nhau mà một người lại chạy theo người khác, mình mới đau. Trong trường hợp này, tôi và Hội đã chia tay, Hội mới gặp người mới. Tôi thấy người ta đồn rất nhiều nhưng ở cương vị người vợ lúc đó, tôi không thấy Hội có một người nào khác. Nếu tôi không biết, tôi muốn tin tưởng là không có. Ngày hai đứa chia tay, tôi không nghĩ Hội có tì vết nào với tôi. Trước khi cưới cô vợ thứ hai, anh cũng đã quen vài người khác. Khi họ lấy nhau, tôi không có gì để buồn cả. Hiện giờ, tôi rất viên mãn, Tôi cho rằng trên đời này, con người ta phải tự tạo cho mình niềm vui, nếu mình cứ chờ người đàn ông mang đến cho mình, bao giờ mình cũng bị phụ thuộc vào họ. Mà đàn ông sợ ràng buộc lắm.

– Nhưng nếu không ràng buộc, chị có sợ họ sẽ bay đi?

– Có thể lắm. Trong cuộc đời tôi, tôi cũng bị nhiều người bay đi rồi nhưng tôi vẫn sống sót và tồn tại. Lần này có bay đi nữa thì tôi cũng chấp nhận thôi. Hôn nhân, theo kinh nghiệm của tôi, thì có giữ được ai đâu (cười lớn). Thành ra, với người đàn ông hiện tại tôi không nghĩ tới hôn nhân. Nếu có thì là một buổi tiệc vui với bạn bè. Nhưng tôi cho rằng, ít nhất tôi phải quen người đàn ông đó 10 hay 15 năm mới có thể tính đến chuyện xa hơn.

Khi 60 tuổi, chắc sẽ không còn bỏ nhau nữa. Mà có bỏ thì cũng được vì năm 65 tuổi là tôi vô Tuyệt Tình Cốc rồi. Hiện tại, tôi dành thời gian cho các con rất nhiều. Tôi chỉ đi show thứ sáu đến chủ nhật còn nguyên thời gian trong tuần, tôi ở nhà làm nghĩa vụ người mẹ – đó là niềm hạnh phúc vô cùng của tôi.

– Vậy người đàn ông hiện tại đứng ở đâu trong cuộc sống của chị?

– Anh không sống cùng chúng tôi. Tôi ở California còn anh ở tận tiểu bang Washington DC bên kia nước Mỹ, nếu đi máy bay cũng bay 5 tiếng.

– Có quá lãng mạn không khi ở tuổi của chị vẫn “ở hai đầu nỗi nhớ”?

– Nếu được thì tại sao lại không? Có ai khóa giới hạn tuổi tác lại và không cho phép mình đâu. Nếu mình được yêu dài dài như vậy thì sao lại từ chối. Tất nhiên là tới 65 tuổi thôi – quá 65 tuổi thì yêu cũng chẳng để làm gì nữa (cười vang).

Ngọc Trần thực hiện